Lý Duy khẽ mỉm cười, tiện tay lấy ra một tấm bản đồ vẽ tay, trải ra cho đám người kia nhìn rõ.
“Phía bắc lãnh địa của ta, tức là sau khi băng qua lối ra phía bắc của dãy núi này, có một tòa huyện thành nhỏ. Ta không rõ nơi đó tên là gì, nhưng từ đó đến lãnh địa của ta chỉ chừng hai trăm dặm. Nơi ấy tựa núi kề sông, địa thế cực tốt, chỉ cần xây dựng thành yếu trại thì ắt sẽ dễ thủ khó công. Hơn nữa, trong thành còn có không ít tòa nhà kiên cố, hoàn toàn có thể dùng làm cứ điểm.”
“Các ngươi có thể đóng giữ ở đó, xem như trấn thủ biên quan cho lãnh địa của ta. Thậm chí ta còn có thể điều người, điều vật tư giúp các ngươi xây tường thành và các công sự khác. Dù sau này các ngươi đổi ý, không muốn làm người nữa, cũng chẳng hề gì. Chỉ cần các ngươi không chủ động khơi mào chiến tranh, ta vẫn sẽ cho các ngươi một cơ hội sống tiếp, thậm chí cho phép các ngươi duy trì một trung lập đích trận doanh.”




